Giữa chốn phồn hoa, tôi gặp người!

Giữa chốn phồn hoa, nơi con người đến với nhau nhanh hơn việc kịp hiểu nhau, tôi đã từng tin rằng mình gặp đúng người. Niềm tin ấy không xuất phát từ sự chắc chắn, mà từ khao khát được gắn bó của một người mong tìm một mối quan hệ đủ lâu dài để nương tựa giữa những biến động của cuộc sống.

Khi ấy, tôi chưa đủ hiểu mình để nhận ra rằng có những mối quan hệ bắt đầu không hẳn vì phù hợp, mà vì nỗi sợ cô đơn. Tôi yêu bằng sự nhẫn nại của một người luôn tin rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút, nhún nhường thêm một chút, mọi khác biệt rồi sẽ được xoa dịu. Nhưng sự mệt mỏi vẫn đến, âm thầm, khi tôi phải liên tục điều chỉnh bản thân để vừa với thế giới của người khác.

Có một thời gian dài, tôi nhầm lẫn giữa hòa hợp và chịu đựng. Tôi nghĩ trưởng thành là biết im lặng đúng lúc, là đặt cảm xúc của mình xuống sau cùng để giữ cho mối quan hệ được yên ổn. Cho đến khi tôi nhận ra rằng một mối quan hệ khiến ta phải gồng mình để tồn tại thì sớm muộn cũng làm ta kiệt sức, dù bề ngoài có vẻ bình yên đến đâu.

Tôi chọn rời đi không phải vì hết yêu, mà vì tôi không còn muốn đánh đổi sự bình an của mình để đổi lấy cảm giác có đôi. Sau đó, tôi chọn sống độc thân như một khoảng lặng cần thiết để quay về lắng nghe chính mình, nhận diện lại những tổn thương chưa từng được gọi tên và học cách ở một mình mà không thấy thiếu.

Thời của tôi khi ấy, người ta chưa quen với khái niệm tham vấn tâm lý. Những mệt mỏi tinh thần thường được xem là chuyện riêng, là thứ nên tự mình chịu đựng. Chỉ đến khi nhìn lại, tôi mới hiểu rằng không phải tâm hồn nào cũng đủ mạnh để đi qua tổn thương một mình.

GIỮA CHỐN PHỒN HOA, TÔI ĐÃ TỪNG GẶP NGƯỜI. Còn hôm nay, tôi tin rằng những tâm hồn lạc lõng không cần cố gắng chịu đựng thêm, mà cần một không gian an toàn để được lắng nghe và hiểu đúng cảm xúc của mình. BÌNH AN CÓ THỂ BẮT ĐẦU TỪ MỘT BUỔI CHIA SẺ.


Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *