Bình an có thể bắt đầu từ một buổi chia sẻ.
Không phải ai im lặng cũng ổn – đôi khi họ chỉ không biết nói với ai.
Giữa đám đông ồn ào, có những người chọn im lặng. Không phải vì họ mạnh mẽ, cũng không phải vì họ vô cảm, mà vì họ đã quen với việc tự mình xoay xở trước những cơn sóng cảm xúc.

Họ im lặng không phải vì không có gì để nói, cũng không phải vì đã buông bỏ mọi cảm giác, mà vì chưa tìm được nơi đủ an toàn để nói ra. Chỉ là họ chưa tìm được một đôi tai thực sự muốn lắng nghe. Những tổn thương, nỗi sợ và những câu hỏi chất chứa trong lòng cứ thế bị kìm giữ — không phải vì chúng không đáng nói, mà bởi họ ngại rằng khi mở lời, thứ nhận lại chỉ là sự thờ ơ hoặc những câu an ủi sáo rỗng.

Im lặng, đôi khi, là lớp vỏ bảo vệ cuối cùng. Họ sợ bị phán xét, sợ bị hiểu lầm, sợ những điều sâu kín nhất của mình trở thành trò đùa hay gánh nặng cho người khác. Nhìn quanh, họ chỉ thấy những nụ cười xã giao, những cuộc trò chuyện thoáng qua, và tự hỏi: “Nếu mình nói ra, liệu có ai thực sự dừng lại để hiểu?” Thế là họ giữ nỗi đau trong lòng, vì ít ra, ở đó, nó vẫn thuộc về riêng họ.

Nhưng im lặng kéo dài giống như một vết thương không được chữa lành — nó âm thầm lan rộng. Người im lặng không hẳn đã ổn; họ chỉ đang chờ. Chờ một người không vội khuyên nhủ, không hấp tấp kết luận, mà chỉ lặng lẽ ở đó, lắng nghe mà không cần sửa chữa gì. Đôi khi, điều họ cần không phải là lời giải, mà là cảm giác mình không còn phải đối mặt với bóng tối một mình.

Và nếu bạn gặp một người trầm lặng hơn thường ngày, hãy thử dành cho họ một khoảng lặng dịu dàng. Không cần ép buộc, chỉ một câu hỏi nhẹ nhàng: “Mình ở đây nếu bạn muốn nói.” Biết đâu, chính khoảnh khắc ấy sẽ là chìa khóa mở ra cánh cửa họ đã khóa chặt bấy lâu.

Nếu chính bạn đang im lặng lúc này, hãy nhớ: bạn không yếu đuối khi cần chia sẻ, bạn chỉ đang mạnh mẽ theo cách riêng. Hãy thử mở lòng với ai đó đáng tin – một người bạn, một người thân, hoặc thậm chí một chuyên gia. Bình an không phải là giữ hết mọi thứ một mình, mà là dám buông tay để ai đó cùng nắm lấy.

Vì cuối cùng, bình an thực sự bắt đầu từ những buổi chia sẻ nhỏ bé ấy – nơi nỗi đau được nhìn nhận, nơi im lặng không còn cô đơn. Hãy là người lắng nghe cho ai đó hôm nay, và biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy bình an của chính mình.


Để lại một bình luận